Teen Củ Chi
Xin mời bạn tham gia diễn đàn T2C

Teen Củ Chi

Teen Củ Chi Năng động - Nhiệt tình - Sáng tạo và Táo bạo
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4
Tác giảThông điệp
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa
avatar

Nữ Aries

Tổng số bài gửi : 309
Points : 542
Được cám ơn : 12
Join date : 31/07/2011
Age : 24
Đến từ : noi ma moi dinh li deu bi be cong ^^

Bài gửiTiêu đề: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Tue Aug 02, 2011 9:37 pm

First topic message reminder :

Tên: Vương phi mười ba tuổi

Thể loại : xuyên không, ngôn tình, độc sủng

Tác giả: Nhất thế Phong LƯu


VĂn án: Nàng, là thủ lĩnh băng nhóm sát thủ, quyền sanh sát trong tay,luôn làm theo ý mình.
Hắn, là đế quốc tuyệt sắc Vương gia, thiết huyết lãnh khốc, uy chấn thiên hạ.
Nàng _ một sát thủ hiện đại, xuyên không, trở thành Vương phi nhỏ xinh mười ba tuổi
Hắn_ cổ đại tuyệt sắc Vương gia, trong phòng tắm đang ra sức chống lại lợi kiếm khát máu
Ai sẽ hàng phục ai?
"Bỏ chủ ý đánh ta, nếu không đừng trách ta không khách khí."
Loạn thế chìm nổi, thiên hạ này vô cùng có là thiên hạ của nam nhi
Phong vân hội tụ, kể xem kiếp này ai sẽ làm chủ

_____________

Chương 1:Xuyên qua

Trời chiều như lửa, cây anh đào rực rỡ.
Vầng dương sáng lạn, cây anh đào đỏ sẫm càng hừng hực khí thế, càng tăng thêm vẻ đẹp, đem non xanh nước biếc nhuộm đẫm trung đình viện ,không gian không nhiễm chút bụi trần
"Oanh." Một tiếng nổ vang lên.
Hoa anh đào bay múa, huyên náo đầy trời, đình viện sừng sững bỗng trở thành bằng địa.
Không gian tĩnh mịch.
"Tuyệt vời."Một nam nhân tóc vàng nhìn trước mắt đình viện hóa thành tro bụi, hướng tới bên người tóc đen , giơ ngón tay cái lên, trong tay thưởng thức AK47.
"Đó là đương nhiên." Nam nhân tóc đen kiêu ngạo đáp trả.
"Tam khẩu lâm đường ở Nhật Bản , ba trăm mười một người, không có một cái người sống." Tiếng nói phát ra từ nam tử vẻ mặt lãnh khốc tiêu sái tiến đến, trên người dính đầy máu.
"Thủ lĩnh, đã hoàn tất."Nam tử người phương Đông, toàn thân bụi đất, xơ xác tiêu điều,trên vai vác khẩu súng tự động mới nhất do Mĩ sáng tạo hướng nam tử tóc đen bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, một chút cũng không giống nữ tử mà bẩm báo .
Tóc đen tung bay giữa trời hoa anh đào, một thân dày đặc sát khí.
Dưới ánh chiều tà, con ngươi đen trong suốt sáng ngời, dường như cáng sâu hơn đen hơn, khiến người khác không dám nhìn vào.
Miệng nhỏ anh đào , hai má phớt hông,lộ ra khuynh thành tuyệt sắc.
Nữ nhân duy nhất trong sáu người, Lâm_ thủ lĩnh tổ chức sát thủ Thừa Long, là sát thủ đệ nhất trong giới sát thủ.
Lúc này, nghe thấy báo cáo, nhướng mày ngạo nghễ cười, mang theo ngạo thị quần hùng, cuồng vọng cùng tự tin, vung tay lên nói: "Đi." Dứt lời xoay người liền hướng phía trước đi đến.
Xa xa, tiếng cảnh báo loáng thoáng truyền đến.
Bốn người lập tức đi theo ở phía sau, không chút hoang mang, nhất phái nhàn nhã, thần thái kia quả thực coi rẻ hết thảy.
Chiếc xe đen chạy đến, dựng trước mặt mọi người , cửa xe mở ra, nam tử tóc vàng cười nhìn Lâm nói: "Lão Đại chính là lão Đại,lần này so với những lần khác đều hoàn hảo, thời gian tính toán đích thực là vô cũng chính xác."
"Vô nghĩa, cũng không nhìn xem lão đại chúng ta là người thế nào." Nam tử áo đen vác trên mình truy kích pháo, trong mắt đều lóe lên kiêu hãnh cùng cảm phục.
Lâm đang dẫn đầu, nghe vậy cuồng vọng cười,Thừa Long_ tổ chức sát thủ hàng đầu thế giới, lão đại như nàng ra tay, một chút dấu vết cũng không lưu lại, tiêu diệt ba nhà của Lâm Đường, thật sự chỉ là một việc nhỏ nhặt .
Bước chân qua bậc thềm, Lâm hướng tới cửa xe đang mở.
Từng bước bước ra, dưới chân đột nhiên trơn trượt, đầu liền hướng thẳng cửa xe đánh tới.
Lâm khẽ nhíu mày, thân thể trong nháy mắt cư nhiên không nghe theo lệnh bản thân, thẳng tắp đánh lên cửa xe, một trận đau đầu hoa mắt ập tới, hô hấp bỗng trở nên khó khăn.
Tất cả chỉ phát sinh ở khoảng khắc, ý thức cuối cùng biến mất, Lâm mơ hồ cảm giác bản thân dở khóc dở cười, làm một thủ lĩnh tổ chức sát thủ hàng đầu thế giới như nàng. . . . . . Cư nhiên lại đâm vào cửa xe của mình mà chết, quả thật làm chuyện cười cho thiên hạ,khiến giới sát thủ chê cười.
Hoa anh đào tung bay, thế giới vẫn tiếp tục luân chuyển


Được sửa bởi www.grim ngày Wed Aug 03, 2011 2:16 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa


Tổng số bài gửi : 309
Join date : 31/07/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:11 pm

CHƯƠNG 140: NỢ MÁU PHẢI TRẢ BẰNG MÁU (6)

140: nợ máu phải trả bằng máu 6

Lệ quang trong mắt chợt loé, Lưu Nguyệt tay nhanh như điện, chế trụ cằm Lại bộ thượng thư, ngón tay nhẹ ấn, cằm dưới của hắn lập tức bị bóp gãy, rơi xuống.

Lại bộ thượng thư kêu thảm một tiếng.

Văn võ bá quan xung quanh nhất thời nhíu mày, Lưu Nguyệt đang định làm gì?

Ý niệm trong đầu vừa chuyển, chỉ thấy cổ tay Lưu Nguyệt đưa lên, lọ giải dược cực kỳ trân quý kia, lập tức đổ vào trong miệng Lại bộ thượng thư.

Mọi người sửng sốt, đây là ý tứ gì?

Chỉ thấy Lại bộ thượng thư mặt trắng bệch, hai tay không ngừng giãy dụa, muốn phun ngụm giải dược ra mà không được.

“Nguyệt nhi, con làm gì, quả nhân chỉ có một bình dược kia, con……”

“Á……….” Lời nói tức giận của Hiên Viên Dịch còn chưa xong, Lại bộ thượng thư đột nhiên hét thảm một tiếng, té phịch trên mặt đất, cả người không ngừng co giật.

Đây là, trúng độc.

Văn võ bá quan chung quanh nhất thời cực kỳ hoảng sợ, nhất tề lui về phía sau từng bước, trợn trừng mắt.

Vài tiếng kêu la sau, Lại bộ thượng thư thân thể bất động, không còn thở nữa.

Hiên Viên Dịch nhìn tình cảnh này, hai má không ngừng co rúm, nếu thuốc này khi nãy cấp cho Hiên Viên Triệt, vậy con hắn……

Trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, Hiên Viên Dịch sắc mặt nháy mắt xanh mét.

Sau lưng, bọn họ còn dám hại con hắn.

Ánh mắt lạnh như băng chậm rãi đảo qua mọi người, Lưu Nguyệt gằn từng chữ: “Tất cả những người muốn hại Hiên Viên Triệt nghe cho rõ đây, nếu hôm nay Hiên Viên Triệt không có việc gì thì bỏ, nhưng nếu có chuyện, các ngươi đưa cửu tộc ra đây bồi.”

Thanh âm lạnh như băng, mang theo giết chóc tuyệt đối, mang theo huyết tinh dữ tợn.

Ngoài trời mưa to cuồn cuộn, đêm đến, hỗn loạn không chịu được.

Mưa suốt một đêm, đảo mắt trời đã sáng rồi, mưa tán gió thu, ánh mặt trời sáng lạn, hoa cỏ như dát vàng.

Một ngày mùa hè tuyệt vời.

Nhưng mà, trong hoàng cung Thiên Thần, lại âm ỉ như sắp có bão lớn.

Không có tỉnh lại, Hiên Viên Triệt hôn mê, vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, đám người Mộ Dung Vô Địch bên cạnh, nội lực cơ hồ đã hao hết.

Hắn vẫn như cũ không có dấu hiệu tỉnh lại.

Hiên Viên Dịch, Trần quý phi, Hữu tướng, vân vân và vân vân, đều tập trung tại đây.

Mà Lưu Nguyệt cũng như cũ không nhúc nhích, thủ hộ bên người Hiên Viên Triệt, gắt gao nắm chặt tay hắn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa


Tổng số bài gửi : 309
Join date : 31/07/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:12 pm

CHƯƠNG 141: NỢ MÁU PHẢI TRẢ BẰNG MÁU (7)

141: nợ máu phải trả bằng máu 7

“Nguyệt nhi, đi chăm sóc vết thương trên người đi.” Trần quý phi thấy vậy, chậm rãi xoa đầu Lưu Nguyệt, nhẹ giọng nói.

Đứa nhỏ này, thương tích cả người mà như chẳng để ý, trong mắt nàng, chỉ có Hiên Viên Triệt, chỉ có Hiên Viên Triệt đang hôn mê bất tỉnh kia.

Khiến ngay cả một người mẹ như nàng, cũng không nhẫn tâm nhìn tiếp.

Không để ý tới, Lưu Nguyệt căn bản không để ý, chỉ chăm chú nhìn Hiên Viên Triệt trên giường.

Nàng thật đáng chết, nàng cái gì cũng biết, cái gì cũng làm được, chỉ duy nhất là không có nội công, nàng không biết cách chữa thương cho hắn, nàng không hiểu được.

Đang nhắm mắt dưỡng thần, Mộ Dung Vô Địch đột nhiên mở mắt ra.

“Thế nào?” Lưu Nguyệt nhất thời ngẩng đầu gấp giọng nói.

Đám người Hiên Viên Dịch bên cạnh cũng xông tới.

Mộ Dung Vô Địch vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt hiện rõ lo lắng, mệt mỏi cười, khàn khàn nói: “Tam điện hạ thương thế quá nặng, tâm mạch bị cao thủ nội gia chấn thương, vốn không sống được, nhưng nhờ công lực bản thân thâm hậu, bảo vệ được một tia nhịp đập cuối cùng, bởi vậy……”

“Không có việc gì chứ?” Lưu Nguyệt siết chặt tay Hiên Viên Triệt.

Nhìn Lưu Nguyệt vẻ mặt bấn loạn, Mộ Dung Vô Địch lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, hơi nhăn mày nói: “Hậu Kim quốc đánh một chưởng này, bên trong có ẩn tàng độc dược, tuy chưa đánh gãy hết tâm mạch Tam điện hạ, nhưng chất độc kia đã thấm vào trong, thành ra rất khó chữa trị.”

Lưu Nguyệt vừa nghe đến đây, sắc mặt liền trầm xuống.

Tuyết Thánh quốc, Ngạo Vân quốc, giờ thêm cả Hậu Kim quốc nữa, rốt cục có tất cả bao nhiêu quốc gia nhúng tay vào chuyện này đây? Rốt cục có bao nhiêu người muốn đòi mạng Hiên Viên Triệt.

“Chữa trị như thế nào? Nói.” Khó chữa trị, vẫn có nghĩa là có thể, mặc kệ có bao nhiêu khó khăn, nàng đều cố thành toàn cho hắn, nàng sẽ chữa khỏi cho hắn.

Mộ Dung Vô Địch nhíu mày: “Độc ẩn trong tâm mạch, sai một bước nhỏ, độc khí công tâm, không thể cứu chữa nữa, theo ta được biết, khắp thiên hạ này chỉ có một nơi có thể cứu Tam điện hạ, nhưng mà, người nơi đây tính cách quái dị, hỉ nộ vô thường, hơn nữa hành tung mơ hồ, rất khó tìm.”

Lời vừa nói ra, đám người Trần quý phi, Lưu Nguyệt, Hữu tướng nhất thời bình tĩnh nhìn Mộ Dung Vô Địch, thần tình lo lắng, duy mỗi Thiên Thần hoàng đế Hiên Viên Dịch mặt mày hiện lên một tia thần sắc kỳ lạ, gắt gao nhíu chặt mày.

Dừng một chút, không đợi Lưu Nguyệt nói, Mộ Dung Vô Địch đột nhiên cắn răng nói: “Cũng may, năm đó ta ngẫu nhiên cứu được một mạng tộc nhân của họ, hy vọng bọn họ còn niệm ân tình, việc này, để ta đi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa


Tổng số bài gửi : 309
Join date : 31/07/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:13 pm

CHƯƠNG 142: NỢ MÁU PHẢI TRẢ BẰNG MÁU (8)

142: Nợ máu phải trả bằng máu 8

Nguyệt nhi, con đừng đi theo, bọn họ không chào đón ngoại nhân tiến vào, nếu đi nhiều người, chỉ sợ ngay cả ta cũng bị chặn ngoài cửa, con yên tâm, ta quả quyết sẽ không hại Tam điện hạ.”

Lưu Nguyệt còn chưa kịp mở miệng, Mộ Dung Vô Địch đã chặn lời trước.

Lưu Nguyệt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mộ Dung Vô Địch, người này không giống như đang nói dối, hơi hơi chau mày, Lưu Nguyệt quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt đang gối đầu trên đùi, hắn một tia huyết sắc cũng không có, đang hấp hối.

Hắn không thể không đi, nếu không, chỉ sợ…..

“Ta muốn một Hiên Viên Triệt hoàn chỉnh trở về.” Gắt gao nắm chặt tay Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt nhẹ nhàng cúi người, hôn nhẹ lên trán hắn, cực nhẹ, cực ôn nhu, nhưng lời nói lại cực kiên quyết.

“Yên tâm, ta dù có liều mạng già này, cũng sẽ mang Tam điện hạ an toàn trở về.” Mộ Dung Vô Địch trầm giọng trả lời, hướng mắt nhìn Hiên Viên Dịch.

Người muốn giết Hiên Viên Triệt rất nhiều, hắn đi chuyến này không dễ dàng, nhưng mà, không dễ cũng phải đi giúp nàng, nếu không……

“Người đâu, ta muốn rửa mặt.” Mộ Dung Vô Địch vừa nói xong, Lưu Nguyệt đột nhiên lạnh lùng ném một câu.

Người xung quanh nhìn Lưu Nguyệt tính tình xoay như chong chóng, lúc nãy một thân xơ xác tiêu điều, giờ đột nhiên đòi rửa mặt, không khỏi giật mình, nhưng cũng phản ứng nhanh, chạy vội ra ngoài.

Rửa mặt nhẹ nhàng, đổi một thân quần áo dính máu, chà lau vết máu trên người, Lưu Nguyệt lộ ra tướng mạo vốn có, khiến tất cả mọi người trong đại điện khiếp sợ không nói nên lời.(cell: thật đáng tiếc, lần đầu tiên lộ ra diện mạo thật thì HVT không thể trông thấy)

Hai ngày nay, chuyện khiến bọn họ khiếp sợ, thật sự là quá nhiều.

Dung mạo khuynh thành, đẹp như mộng ảo.

Hiên Viên Dịch bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt, mặt hắn đầy vẻ bất ngờ, có mê luyến, có hâm mộ, có rung động, còn có…… khiếp sợ, khuôn mặt này, người này……

Mộ Dung Vô Địch, Mộ Dung Kiên nhất tề hút một ngụm khí lạnh, như thế nào lại như vậy, khuôn mặt này……Lưu Nguyệt như thế nào lại có đúng cái vẻ đẹp này, đây…..đây…….

Quần áo tím thướt tha, Lưu Nguyệt không để ý ánh mắt mọi người, chậm rãi đi tới bên người Hiên Viên Triệt đang hôn mê, nhẹ nhàng nâng mặt hắn lên, thấp giọng nói: “Thấy rõ ràng chưa, ta chính là lớn lên xinh đẹp như vậy, lúc chàng trở về, nếu không nhận ra ta, xem ta ra tay thu thập chàng như thế nào.”

Hôn tiếp lên khuôn mặt tái nhợt không chút máu kia, thì thầm: “Ta chờ chàng.”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa


Tổng số bài gửi : 309
Join date : 31/07/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:14 pm

CHƯƠNG 143: NỢ MÁU PHẢI TRẢ BẰNG MÁU (9)

143: Nợ máu phải trả bằng máu 9

Ta chờ chàng, nhiều lời muốn nói bất quá chỉ hàm gọn trong ba chữ, nhiều tâm tình trào dâng cũng chỉ chất chứa trong ba chữ này thôi.

Trời xanh mây trắng, trời vẫn cứ trong vắt, mây vẫn cứ nhẹ trôi.

Đây là chuyến đi từ biệt.

Đưa tiễn mười dặm đường, phóng mắt nhìn hết thiên nhai trùng trùng.

Tiếng vó ngựa, càng lúc càng xa.

Sắc trời đã tối, Hiên Viên Triệt đi xa, cũng không còn thấy rõ bóng dáng.

Phía sau, trừ ẩn giả của Hiên Viên Dịch, còn có hai mươi Huyết Ảnh vệ giỏi nhất, toàn bộ đều được Lưu Nguyệt phái đi, một đường này phải bảo vệ Hiên Viên Triệt, vạn vô nhất thất. (vạn vô nhất thất: ko một sự cố)

Trời chiều ráng đỏ như lửa, ánh sáng mờ mờ.

Lưu Nguyệt chậm rãi quay đầu, nhìn đám người Thu Ngân, Ngạn Hổ bị thương vẫn ráng theo sát phía sau.

“Làm việc thôi.” Lưu Nguyệt lạnh lùng đảo mắt qua những người trước mặt, tay áo vung lên, lướt qua tiến về phía trước.

“Vâng.” Đám người Đỗ Nhất nhất tề lên tiếng, nhanh chóng chia ra bốn hướng.

Không ai có thể khi dễ bọn họ mà còn sống, không ai có thể hại Vương của bọn họ thành như vậy mà còn có thể sống tốt, không ai, hiện tại cũng tuyệt đối không có ngoại lệ.

Bóng đêm tràn ngập, đêm đen, lại một lần nữa buông xuống.

Một thân đỏ tươi như máu, Lưu Nguyệt nắm chặt đoản kiếm, từng bước đá văng đại môn Tả tướng phủ vừa được tu bổ không lâu.

Sát khí dữ tợn, phẫn nộ ngập trời.

Triều đình chế tài, không, nàng không cần biết triều đình chế tài cái quái gì hết, nàng chỉ biết, nợ máu phải trả bằng máu, thà ta phụ thiên hạ, chứ không để thiên hạ phụ ta.

Hôm nay, Tả tướng, tướng quân phủ thứ hai Thiên Thần, Lại bộ thượng thư phủ, Lễ bộ thị lang, Thái tử, quân phòng giữ kinh thành, nàng một người cũng không buông tha.

Bốn vạn Hổ quân trấn thủ kinh thành, một người cũng không cho ra.

Ba vạn Long kỵ vệ chấn trụ hoàng thành, không được tiến vào, không cho phép ra.

Tất cả văn võ bá quan về phủ mình, ai dám bước ra một bước, bắn.

Thiên Thần hôm nay, biến hoá nghiêng trời lệch đất.

Đã phạm vào đại giới của Lưu Nguyệt nàng, là đại giới dám hại người nàng yêu thương nhất.

Tiếng thét chói tai, tiếng kêu thảm, tiếng tru, trong đêm đen yên tĩnh, hết sức vang dội, hết sức thảm thiết.

Trong Tả tướng phủ, một mảnh hỗn loạn.

Máu, theo mũi kiếm từng giọt từng giọt rơi xuống, chân, đạp lên thi thể mà đi, khuôn mặt tuyệt thế vô song kia, phủ đầy vè xơ xác tiêu điều cùng Tu La địa ngục, nơi này một người nàng cũng không tha.

Ngoài phủ, một ngàn Long kỵ vệ bao vây toàn bộ Tả tướng phủ, không cho một ai chạy ra, đây là thiết lệnh, đây là quân lệnh.

Những người bị nhốt trong phủ Tả tướng, hoảng sợ, Lưu Nguyệt đến đây, nàng đến đây.

Gió đêm thật lạnh, nhẹ nhàng thổi qua.

Một mảnh sát phạt.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa


Tổng số bài gửi : 309
Join date : 31/07/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:15 pm

CHƯƠNG 144: NỢ MÁU PHẢI TRẢ BẰNG MÁU (10)

144: nợ máu phải trả bằng máu 10

Tả tướng ngồi ở trong phòng, thân thể không ngừng run rẩy, tiếng kêu la thảm thiết bên ngoài vang lên, liên tiếp liên tiếp, khiến lòng người sợ hãi, hồn như sắp không còn giữ được nữa.

Mùi máu tươi, theo gió đêm bay đến, từ cửa sổ, từ cửa phòng, từ khắp nơi, bay đến, thật nồng đậm, thật khiến người ta kinh hồn tán đảm.

“Không, không….” Nàng như thế nào có thể không thèm để ý vương pháp như thế? Nàng như thế nào có thể ngang nhiên sát phạt vào phủ của hắn? Nàng……Nàng……

Bóng cây lắc lư, ánh trăng sáng tỏ như cũng nhiễm một mảng huyết hồng.

Nhan sắc vấy máu càng toát ra vẻ đẹp diễm lệ, Lưu Nguyệt mặt không chút thay đổi chậm rãi đi vào, máu chậm rãi nhỏ giọt theo mũi kiếm, trên nền đá xanh trắng kia, xẹt qua một tia máu.

“Phần phật.” Cửa phòng bị gió thổi mở ra, Tả tướng trong phòng đột nhiên nhảy dựng cả người.

Sát khí, vô hạn vô biên sát khí, bao vây hắn, đó là giá lạnh đến từ địa ngục.

Dưới ánh trăng, Lưu Nguyệt như đạp trên ánh trăng mà vào.

Khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành, cơ hồ toả sáng cùng ánh trăng tỏ, nhưng cũng đồng dạng trong trẻo lạnh lùng không chút hơi người, máu lan tràn, thiết huyết mà lãnh khốc.

Tả tướng trước giờ chưa từng thấy được Lưu Nguyệt không thèm kìm giữ sát khí như vậy, mặt mày biến sắc, vặn vẹo, thân thể không ngừng phát run, quần rất nhanh đã ướt.

Sát khí bén nhọn như vậy, không phải thứ hắn có thể chịu nổi.

Từng bước từng bước đi tới, từng bước từng bước tới gần, mũi kiếm sắc lạnh kia, thật âm hàn, như lưỡi hái tử thần.

“Ta….gia…..nhân…..” Tả tướng nơm nớp lo sợ, cơ hồ không thể nói đầy đủ một câu.

“Ngươi rất nhanh sẽ gặp được họ thôi.” Huyết kiếm chậm rãi nâng lên, kề lên cổ họng Tả tướng.

“Không….Không, những người đó không phải người của ta, bọn họ không phải của ta, ta không biết bọn họ là ai, bọn họ là người của Phỉ tướng quân, không phải ta, không phải ta.” Trong hoảng sợ tột độ, Tả tướng cư nhiên còn nói được một câu lưu loát.

“Ngươi nghĩ rằng nói ra ta sẽ bỏ qua cho ngươi sao.” Lời nói lạnh lùng, không chút hơi ấm con người.

Huyết kiếm lướt qua, một lỗ thủng sâu hoắm, Lưu Nguyệt cũng không thèm nhìn tới, xoay người bước đi.

Phía sau, Tả tướng trợn mắt, cổ họng thầm thì phát ra âm thanh, nhưng cái gì cũng không nói được, chậm rãi ngã xuống.

Tay chậm rãi vung lên, các loại tín hiện đủ màu bay vút lên cao, nở rộ trên bầu trời Thiên Thần quốc.

Tất cả người của Lưu Nguyệt, hành động.

Dám hại Hiên Viên Triệt, ta sẽ cho các ngươi táng theo cùng.

Huyết sắc tràn ngập, tối nay không ai ngủ được
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa


Tổng số bài gửi : 309
Join date : 31/07/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:16 pm

Chương 145: Phong vân tái khởi 1




Huyết tẩy, vô thanh vô tức huyết tẩy.



Toàn bộ Thiên Thần thủ đô đều lâm vào xơ xác tiêu điều.


Thống lĩnh quân phòng giữ Kinh thành, Lễ bộ Thượng thư phủ, Lại Bộ Thị Lang phủ, đều lâm vào một mảnh thiết huyết xơ xác tiêu điều, huyết sắc lan tràn, không tiếng động lại ẩn chứa sát khí ngập trời.


Tại đây trong màn đêm yên tĩnh, đèn trong Thiên Thần cung vẫn thắp sáng rực rỡ, Hiên Viên Dịch ngồi trên long ỷ, chau mày nhăn mặt.


"Bệ hạ, việc này này xử lý như thế nào a?" Cửu Môn Đề Đốc sắc mặt thực nghiêm túc, trong mắt lại ẩn chứa kích động.


Thật may mắn, chính mình chọn đúng rồi phương hướng, nếu không, hôm nay hắn chắc không thể xuất hiện ở trong này, mà phải chung số phận bi thảm kia.


Hiên Viên Dịch xoa mày, mắt nhìn như muốn xuyên qua đêm tối mông lung, đêm nay, thật sự có nhiều chuyện xảy ra.


"Cứ để nàng ra tay, dù sao cũng nên rửa sạch." Nhìn bầu trời đêm tối đen, Hiên Viên Dịch chậm rãi nói.


Nhiều năm qua, hắn vẫn biết rằng có nước thì không thể không có cá vào, thất quốc cùng tồn tại trong thiên hạ, quốc gia nào cũng cho gian tế xâm nhập vào các quốc gia khác để tạo thành cơ sở ngầm cho mình, đó là điều đương nhiên, nhưng đôi lúc gian tế cùng cơ sở ngầm nếu sử dụng đúng cách thì có thể đem lại lợi ích cho mình.


Chính là vậy, hai năm tả tướng cùng hữu tướng tạo thành hai phe phái đấu đá cắn xé lẫn nhau, hắn cũng là có điểm hữu tâm vô lực, này gian tế cũng liền theo đó mà kiêu ngạo, càn rỡ đến mức dám động đến cả huyết mạch của hoàng gia, nếu không như vậy sao đến nông nỗi này.


Lưu Nguyệt thời điểm này ra tay thanh sát, hắn cũng không thể ngăn cản.


Cửu Môn Đề Đốc nghe lời nói, nhất thời khom người nói: "Kia, đã trễ thế này, bệ hạ hãy an làng đi nghỉ, vi thần sẽ túc trực bên cạnh bệ hạ ."


Hiên Viên Dịch nghe vậy khẽ thở dài một tiếng, gật gật đầu, đứng dậy ly khai.


Cửu Môn Đề Đốc lập tức tiến theo, hôm nay nếu đi lại lung tung chính là tự mình muốn chết, hơn nữa hắn phải bảo vệ bên cạch hoàng đế bệ hạ, hôm nay đã đủ loạn, hoàng đế bệ hạ cũng không cần phải loạn hơn nữa.


Một người cũng không thể cứu, một nơi cũng không thể đi.


Đêm tối tràn ngập, tinh quang ánh trăng đều bị đem dấu sau tấm màn đen mù mịt, hôm nay tối đến dọa người.


Thiên Thần đệ nhị tướng quân phủ_ Phỉ tướng quân phủ, nhất địa huyết tinh.


"Nói." Đầu ngón tay liền dùng lực, chỉ nghe âm thanh răng rắc một tiếng thanh thúy vang lên, con lớn của Phỉ tướng quân xương tay liền gãy nát.


"Ta không biết, ta thật sự không biết, a, ngươi giết ta đi. . . . . ."

Trên mặt đất, nam tử không ngừng giãy dụa vặn vẹo, thần tình vặn vẹo, tứ chi đã không còn đúng hình dạng.


Chú thích: huyết tẩy ở đây giống như đồ sát ý, dùng máu để tẩy rửa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa


Tổng số bài gửi : 309
Join date : 31/07/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:17 pm

Chương 146: Phong vân tái khởi 2




"Báo, không có tung tích của Phỉ Thành Liệt."


"Báo, đã lúc soát toàn bộ tướng quân phủ, không có bóng dáng Phỉ Thành Liệt cùng tiểu nhi tử của hắn."


Liên tiếp tiếng bẩm báo tiếng vang lên, trong đêm tối không mang một tia độ ấm.


Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn con lớn của Phỉ tướng quân đang rên rỉ quay cuồng trên mặt đất, mặt liền hiện lên bén nhọn sát khí, hảo một cái Phỉ Thành Liệt, cư nhiên dám bỏ trốn.


"Vương phi, cái này là trong mật thất điều tra ra ." Ngạn Hổ một thân huyết sắc bước nhanh đến, trong tay nắm một số thư từ cùng mật tín còn chưa bị đốt.


Lưu Nguyệt mắt hạnh đảo qua, tất cả đều là chỉ lệnh cùng an bài.


Đối với việc ám sát hôm qua, cư nhiên là kế hoạch được xây dựng trong suốt năm năm, như thế nào ám sát, sau khi ám sát như thế nào trốn chạy, tất cả đều được vạch kế hoạch rõ ràng, bố trí nghiêm mật.


Những thứ này nếu sắp xếp lại, cũng tạo thành một quyển sác dày, có thể thấy kế hoạch này được bố trí cẩn thận tỉ mỉ như thế nào.


Trên mặt Lưu Nguyệt hiện lên một tia thiết giận, suốt năm năm, Hiên Viên Triệt lúc mới mười một tuổi, mà bắt đầu bày ra kế hoạch như thế nào để giết hắn.


Mẹ nó, Thiên Thần hoàng đế chỉ là đồ ăn hại, cư nhiên một chút đều không có phát hiện.


Còn có một chút tuyệt mật hồ sơ, Hậu Kim quốc, Phỉ Thành Liệt_ Thiên Thần quốc đệ nhị võ tướng, cư nhiên thân phận thật lại là Hậu Kim quốc Binh Bộ Thị Lang.


Ẩn núp trong Thiên Thần hai mươi năm, Phỉ Thành Liệt ở Thiên Thần thành gia lập thế, sinh con đẻ cái, thành tựu sự nghiệp cũng không thấp vậy mà cư nhiên là Hậu Kim quốc Binh Bộ Thị Lang.


Năm ngón tay gắt gao nắm chặt, trong tay hồ sơ đã muốn nát vụn.


Chết tiệt, gian tế Hậu Kim quốc.


Uổng phí tả tướng như vậy lợi hại, uổng phí hắn mưu đồ nghiệp lớn, vậy mà một cái nguy hiểm như vậy ẩn núp bên người cũng không một chút phát giác, hôm nay Hiên Viên Triệt nếu chẳng phải xuất sắc, chỉ sợ kẻ tứ hai Phỉ Thành Liệt cái muốn giết chính là kẻ hắn muốn bảo vệ_ Thái tử Hiên Viên Thừa.


"Một cái cũng không lưu lại." Xoay người, Lưu Nguyệt cầm lấy trong tay văn kiện mật ném vào trong đêm tối.


Phỉ Thành Liệt bỏ nhà mà chạy, cha mẹ, thê tử, đứa con, gia đinh tất cả đều để mặc, chỉ mang theo tiếu nhi tử độc tôn mà hắn thương yêu nhất cùng đi.


Hảo, hòa thượng chạy được nhưng miếu không chạy được, hôm nay hắn từ Thiên Thần quốc chạy đi, chỉ cần hắn còn sống trên đời, nàng Lưu Nguyệt liền tuyệt đối đem hắn tìm ra, tuyệt không buông tha.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa


Tổng số bài gửi : 309
Join date : 31/07/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:18 pm

Chương 147: Phong vân tái khởi 3




Trong đem tối, huyết sắc văng khắp nơi.


Tời, càng ngày càng tối.


Thiên Thần hoàng cung, đông cung thái tử.


"Không cần, ta cầu ngươi, Lưu Nguyệt, ta van cầu ngươi, ngươi giết ta, buông tha Thừa Nhi đi, ta cầu ngươi. . . . . ."


Một tóc bay tán loạn trên mặt, Liễu hoàng hậu chật vật quỳ trước Thái tử đông cung, không ngừng hướng Lưu Nguyệt đi đến mà đập đầu.


Huyết sắc, từ trên trán chảy nhỏ giọt xuống, nhiễm đỏ cả bậc thang bạch ngọc.


Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn Liễu hoàng hậu liếc mắt một cái, mặt lộ vẻ sát khí: "Ngươi tính cái gì vậy."


"Ta không tính toán cái gì cả, chỉ van cầu ngươi tha cho Thừa Nhi của ta, Lưu Nguyệt, ta cầu. . . . . ."


"Câm miệng, ngươi không có tư cách gọi tên ta." Không có rống giận, không có phẫn nộ, chỉ có lạnh như băng, tuyệt đối thiết cứng rắn.


Đó chính là tuyệt đối quyết liệt không bỏ qua.


Nghe Lưu Nguyệt như thế kiên quyết, Liễu hoàng hậu quỳ trên mặt đất, chậm rãi thu tiếng khóc, giống như bất cứ giá nào ngẩng đầu, oán hận cực kỳ trừng mắt nhìn Lưu Nguyệt, nghiến răng nghiến lợi nói:



“ Mộ Dung Lưu Nguyệt, ngươi không nên ép người quá đáng, hôm nay, chúng ta là thua , tuy nhiên cũng không phải hoàn toàn thua.


Ngươi buông tha choThừa Nhi, bản cung hôm nay liền bồi ngươi cái mạng, nếu là ngươi phải đuổi tận giết tuyệt, cũng đừng trách bản cung ngọc thạch câu phần.( chú thích:ngọc và đá cùng vỡ, liều chết cùng nhau)

Trên người ngươi bản cung đã sớm hạ độc, ngươi buông tha cho Thừa Nhi, bản cung liền nói cho ngươi giải dược, nếu không, chúng ta cùng đi gặp diêm vương gia, chúng ta phải chết, cũng tuyệt đối không để ngươi sống."


Liễu hoàng hậu trong miệng thốt ra lời nói tàn đầy oán hận, đó là con bài cuối cùng của nàng chưa lật, đó là điều cuối cùng nàng có thể dựa vào.


Lưu Nguyệt nghe Liễu hoàng hậu cuối cùng cũng đe dọa, chậm rã nở nụ cười, lạnh như băng mà thị huyết cực kỳ.


Chậm rãi tới gần Liễu hoàng hậu đang quỳ, Lưu Nguyệt một phen chế trụ bên dưới Liễu hoàng hậu, hai tròng mắt tối đen nhưng tràn ngập thị huyết chặt chẽ nhìn gương mặt Liễu hoàng hậu.


Lưu Nguyệt lạnh lùng nói: "Ngươi cho là ngươi còn có thể theo ta đàm phán, ngoạn độc, ta nói cho ngươi biết, bổn vương phi là ngoạn độc tổ tông, thần kinh độc tố, muốn hại ta si ngốc vô thanh vô tức chết đi, ngươi xem ta nói có sai không?."


Một ngụm nuốt khan, độc dược kia đã bị Lưu Nguyệt như vậy nói rõ ràng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa


Tổng số bài gửi : 309
Join date : 31/07/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:19 pm

Chương 148: Phong vân tái khởi 4




Liễu hoàng hậu trong nháy mắt hoảng sợ nhìn Lưu Nguyệt, cơ hồ một chút phản ứng cũng không có.



Sao có thể như vậy, nàng ta như thế nào đã biết nàng hạ độc? Mộ Dung Lưu Nguyệt này rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại? Rốt cuộc là ai?


Nàng như thế nào cái gì đều biết, nàng như thế nào cái gì đều làm được?


Thân thể bắt đầu run rẩy, Liễu hoàng hậu thật sự sợ hãi, hoảng sợ trong mắt cơ hồ toàn bộ muốn nuốt lấy nàng.


Nhìn Liễu hoàng hậu hoảng sợ, Lưu Nguyệt hai mắt nhíu lại, sát khí vẫn xoay quanh thân: "Ngươi đã thích ngoạn độc, bổn vương phi liền tự mình tiễn ngươi một đoạn đường."


Hai ngón tay liền đưa lên miệng Liễu hoàng hậu, bên dưới khẽ dùng lực, nhất thời Liếu hoàng hậu miệng anh đào nhỏ mở ra.


Cả người run lên,xuất hiện ở Lưu Nguyệt trong tay, độc dược kia chính là thứ vô cùng trân quý được cất giữ trong mật thất hoàng cung.


Cười lạnh, từng chút từng chút đưa độc dược khuynh đảo trong tay cho vào miệng Liễu hoàng hậu, Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn Liễu hoàng hậu vặn vẹo, ánh mắt hoảng sợ biểu tình.




Một tiếng hừ lạnh, Lưu Nguyệt vung tay lên, Liễu hoàng hậu thật mạnh ngã văng ra ngoài.


"Ô ô." Miệng nói không nên lời, chỉ có thể nghe thấy Liễu hoàng hậu không ngừng ô ô kêu to, hai tay ở trên người dùng sức gãi.


Càng gãi càng ngứa, càng gãi càng đau.


Trên người vết máu không ngừng xuất hiện, phá da, lạn thịt.


Thế nhưng Liễu hoàng hậu vẫn không ngừng gãi, không ngừng ở trên mặt đất quay cuồng.


Nàng nghĩ muốn dừng lại, chính là dừng không được, đó là đoạn trường hủ cốt độc, ăn vào loại độc tố này, toàn thân sẽ bị chính mình một phen đem trảo lạn mà chết đi.


Chính mình nhìn chính mình chết đi, bản thân tự giết chính mình, này độc tố, chính là vạn ác cực kỳ.


Dưới bầu trời đêm tĩnh lặng, Liếu hoàng hậu một thân đầy máu không ngừng vặn vẹo, phát ra những tiếng rên rỉ , làm người ta mao cốt tủng nhiên.( xương cốt rã rời)


Ngẩng đầu, Lưu Nguyệt cũng không thèm nhìn tới Liễu hoàng hậu trên mặt đất, nâng bước liền nhắm hướng đông trong cung đi đến.


Ven đường, dương liễu ở trong gió phi múa, nhè nhẹ mùi hoa thấm vào ruột gan, thực sự yên lặng, tĩnh đến cơ hồ một chút thanh âm cũng không có.


Không ai nghe thấy Liễu hoàng hậu ở phía trước điện giãy dụa mà xuất hiện, không có một tiếng hít thở, tĩnh, đây là một loại tĩnh mịch, lặng im.


Đông cung không lẽ nào không có ai, mọi người hình như đều rời khỏi, nơi này là một tòa điện trống không.


Đạp lên ánh trăng, Lưu Nguyệt một cước đá văng cửa đại môn của Đông cung đang khép hờ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa
avatar

Nữ Aries

Tổng số bài gửi : 309
Points : 542
Được cám ơn : 12
Join date : 31/07/2011
Age : 24
Đến từ : noi ma moi dinh li deu bi be cong ^^

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:20 pm

Chương 149: Phong vân tái khởi 5




"Két két." Tiếng cửa bị phá nặng nề vang lên, trong ban đêm yên tĩnh lại thêm vạn phần cô quạnh.


"Ngươi đã đến rồi."


Dưới ngọn đèn dầu ảm đạm,thái tử Hiên Viên Thừa một thân áo mãng bào ngồi trong đại điện, trong tay bưng một chén rượu thưởng thức, trên mặt tràn đầy thản nhiên, mỉm cười nhìn Lưu Nguyệt.


Không hề có một chút hoảng sợ như Tả tướng hay Liễu hoàng hậu, hắn đứng đó một thân ôn nhã, một thân thong dong.


Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn trước mắt Hiên Viên Thừa, không tồi, nếu không phải hắn khởi tâm hại Hiên Viên Triệt, chỉ bằng khí độ hôm nay, nàng đã có thể phóng hắn một con ngựa.( tha mạng)


Người ta cho dù chết, cũng không có thể diệt chính mình khí độ.


Tối đen màn trời, ảm đạm ngọn đèn.


"Chốn đế vương vốn là không có chữ tình, không phải ngươi chết chính là ta mất mạng, cái này không thể oán trời, không thể oán người, kĩ không bằng nhân, cam bái hạ phong."


Hiên Viên Thừa mỉm cười nhìn Lưu Nguyệt một thân sát khí, vẫn thực thong dong.


Lưu Nguyệt lạnh lùng đứng ở cửa đại điện, nhìn Hiên Viên Thừa.


"Đáng tiếc, ta không thể gặp gỡ một tiểu thê tử như ngươi, Triệt, thật sự là phúc khí." Lắc đầu, Hiên Viên Thừa cười khẽ một chút.


Nếu như hắn có Lưu Nguyệt, chỉ sợ cảnh tượng hôm nay sẽ thay đổi rất nhiều.


Có khi, mệnh cũng.................


Vẫn cười nhìn Lưu Nguyệt đầy người sát khí, Hiên Viên Thừa đột nhiên chậm rãi lắc lắc đầu: "Hai thất cô độc lang ( hai con sói cô độc), chính là hấp dẫn lẫn nhau, không có đường cho ngoại nhận chen vào."


Lưu Nguyệt vừa nghe, lạnh lùng nhìn Hiên Viên Thừa liếc mắt một cái, không tồi, người kia lời này không tồi.


"Hãy bớt sàm ngôn đi." Bất quá, thứ hắn bộc lộ hôm nay cũng không thể quá nhiễu đến nàng, chính là nàng cho hắn tự chọn phương cách kết thúc sinh mạng mình.


Nhìn Lưu Nguyệt một thân sát khí, lại xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành, Hiên Viên Thừa trên mặt như trước vẫn không có gì e ngại, bưng chén rượu trong tay hướng Lưu Nguyệt ý bảo một chút, chậm rãi một ngụm uống cạn, một chút lời nói dư thừa cũng không có.


Được làm vua thua làm giặc, từ xưa đến nay đã trở thành quy tắc.


Lưu Nguyệt thấy vậy, xoay người liền hướng ra ngoài, đối thủ, đôi khi cũng có thể cấp cho tôn trọng.


"Lưu Nguyệt, không cần cao hứng, ngươi cùng Triệt cuối cùng có lẽ sẽ không thể cùng nhau."Phía sau Hiên Viên Thừa nhẹ nhàng thở dài một tiếng, kia ôn nhu ngữ điệu tung phi mà ra.


"Đừng để ta phải đem ngươi nghiền xương thành tro."



Lưu Nguyệt không có quay đầu, chính là kia thanh âm rồi đột nhiên lạnh lẽo phun ra.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa
avatar

Nữ Aries

Tổng số bài gửi : 309
Points : 542
Được cám ơn : 12
Join date : 31/07/2011
Age : 24
Đến từ : noi ma moi dinh li deu bi be cong ^^

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:20 pm

Chương 150: Phong vân tái khởi 6




Khóe miệng chậm rãi chảy xuống một tia máu đen, Hiên Viên Thừa nhìn phía sau lưng Lưu Nguyệt , nhẹ giọng nói:



"Lưu Nguyệt, có một số việc ngươi không biết, Triệt cũng không biết, dung mạo của ngươi, này dung mạo, ai. . . . . . phúc hề họa sở phục, họa hề phúc sở ỷ, các ngươi cách xa nhau như trời. . . . . . cách. . . . . . đất. . . . . . Xa. . . . . . , vĩnh viễn. . . . . . Không có khả năng. . . . . ."


Ôn đạm thanh âm tiêu tán ở trong trời đêm, như ngưng đọng trong ở đông cung, Hiên Viên Thừa đầu khẽ nghiêng sang một bên, hai mắt nhắm lại.


Thân mình bất động, hắn vẫn như trước ngối trên vị trí của thái tử.


Lưu Nguyệt nhíu nhíu mày, Hiên Viên Thừa lời này có ý tứ gì? Chết tiệt, nói còn chưa dứt lời.


"Mệnh của ta không phải do trời quyết định, ta cùng hắn, ta nói vĩnh viễn liền nhất định vĩnh viễn." Phất ống tay áo, Lưu Nguyệt liền nhắm hướng phía ngoài đông cung nhanh chóng rời đi.


Thiên hạ này không ai có thể chia tách nàng cùng Hiên Viên Triệt, ai cũng không được.


Ám dạ huyết ảnh, sát khí phi lên.


Đêm, càng ngày càng tối.


Kia nồng đậm mùi máu tươi, thẳng đánh trời cao, phi sái tứ phương.


Thiên Thần quốc văn võ đủ loại quan lại, hoàn toàn huyết tẩy.


Giết chóc, theo buổi chiều vẫn tràn ngập đến sáng sớm, thời điểm trên màn trời tối đen lộ ra những ánh sáng đầu tiên, hết thảy đều trở lại yên tĩnh.


Sáng sớm, ánh mặt trời trên cao tỏa sáng rực rỡ, đầy đất kim quang.


Nhất địa trắng nõn, cái gì đều không có, chỉ có mùi máu tươi dày đặc vẫn còn lan tỏa trong không trung.


Thần chung xao vang, văn võ bá quan vào triều.


Một ngày mới lại bắt đầu.


Thiên Thần quốc, thay hình đổi dạng.


Không ai nói đến việc huyết tẩy hôm qua, không ai hỏi hay thắc mắc mấy đại thần trong triều không vào chầu, chuông tang của thái tử và hoàng hậu, chúng thần đều giai mặc.


Hữu tướng quyền khuynh thiên hạ, Trần quý phi vị tôn hoàng hậu, trong Thiên Thần quốc không còn bất cứ ai dám cùng Hiên Viên Triệt nhất tranh cao thấp.


Chính là, chánh chủ không ở đây.


Thiên Thần lâm vào đại biến, thất quốc phong vân tái khởi, tất cả đều muốn dòm ngó vùng đất này.


Gió thổi mưa giông trước cơn bão, hôm nay có lẽ phải đổi mặt .


Ngưng chiến đã nhiều năm, nay thất quốc lại rục rịch.


Thiên Thần cung.


"Trần quốc đóng mười vạn quân bên cạnh biên ải, Triệu quốc cũng đem hai mươi vạn quân đặt ở biên giới hai nước, tình thế tương đương không ổn." Hữu tướng nắm trong tay đích tình báo, hướng Hiên Viên Dịch trầm giọng nói.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
www.grim
Dân chơi nửa mùa
Dân chơi nửa mùa
avatar

Nữ Aries

Tổng số bài gửi : 309
Points : 542
Được cám ơn : 12
Join date : 31/07/2011
Age : 24
Đến từ : noi ma moi dinh li deu bi be cong ^^

Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    Thu Aug 04, 2011 6:22 pm

CHƯƠNG 151: PHONG VÂN TÁI KHỞI (7)

151: phong vân tái khởi 7

Bảy đại quốc đại lục đã nhiều năm không có chiến tranh quy mô lớn, chỉ có tiểu đánh tiểu nháo thu phục mấy tiểu quốc nhỏ xung quanh thôi.

Hiện tại Trần quốc cùng Triệu quốc đã phái binh đến đóng tại biên giới giáp ranh Thiên Thần, đây chính thức là hăm he rình rập Thiên Thần bọn họ, lòng dạ khó lường.

Hiên Viên Dịch thần tình nghiêm túc, cau mày không nói gì.

Lúc này, đệ nhất tướng quân Thiên Thần – Mộ Dung Vô Địch không ở đây, tuy Mộ Dung gia vẫn còn đó, nhưng há có thể sánh với Mộ Dung Vô Địch.

Tướng quân thứ hai – Phỉ Thành Liệt, lại là gian tế, sớm chạy về Hậu Kim quốc.

Đứa con xuất sắc nhất của hắn – Hiên Viên Triệt, cũng không ở đây, nếu hắn còn trấn thủ, đố Trần quốc cùng Triệu quốc dám có ý nghĩ xâm lược.

Hiện tại, bọn họ nghĩ Thiên Thần không moi ra được một chiến tướng, một đám như hổ rình mồi, lộ ra bộ mặt dã tâm thực sự.

“Bệ hạ, Thiên Thần chúng ta làm sao bây giờ?” Trần quý phi, không, Trần hoàng hậu, sắc mặt khó coi, hỏi.

“Kế sách duy nhất hiện nay, trước tiên cứ yên tĩnh xem biến, sau phái binh……”

“Cái gì yên tĩnh xem biến, muốn chờ người ta đánh tới cửa, đến nuốt chửng Thiên Thần rồi mới động à, quá chậm.” Lời Hiên Viên Dịch còn chưa nói xong, Lưu Nguyệt vốn ngồi yên lặng một bên đột nhiên trầm giọng lên tiếng.

Lời vừa nói ra, Hiên Viên Dịch, Hữu tướng, Trần hoàng hậu, đều kinh ngạc nhìn về phía Lưu Nguyệt.

“Ta không hiểu đánh giặc, nhưng Lưu Xuyên, Trần Ti, Chu Thành thì có, Hiên Viên Triệt không ở đây, từ hôm nay cứ để ta và bọn hắn thủ.” Lời nói lạnh như băng mà quyết tuyệt, mang theo kiên định cùng tin tưởng.

Hiên Viên Dịch nhất thời sửng sốt, bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt, ý tứ của nàng là….

Đứng bật dậy, Lưu Nguyệt quay đầu đi ra ngoài điện: “Những thứ thuộc về Hiên Viên Triệt, trước khi hắn trở về, ai cũng không được động vào, ai cũng không được di chuyển một chút.”

Kiên quyết như sắt thép, Hiên Viên Triệt của nàng không ở đây, vậy nàng sẽ ra mặt, giang sơn của Hiên Viên Triệt, hết thảy những gì thuộc về hắn, nàng cũng sẽ giữ, giữ thật kỹ, tuyệt đối không thể để lúc Hiên Viên Triệt trở về, cái hắn nhìn thấy là cảnh tượng nước nhà tan nát.

Thân ảnh nhỏ xinh, trong ánh nắng ngày hè chiếu rọi, in thành một cái bóng dài, rất dài, rất cô độc.

Không cao lớn, nhưng tuyệt đối khiến tứ phương kinh sợ.

Ngày mùa hè cực nóng nực, nhưng cũng không bằng một góc lửa nhiệt trái tim của người này.

Trời trong xanh ngút mắt, mây trắng nhè nhẹ trôi, thật đẹp, thật bình yên.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi    

Về Đầu Trang Go down
 

[Xuyên không] Vương phi mười ba tuổi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

+
Trang 4 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Teen Củ Chi :: Truyện :: Truyện dài-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog