Teen Củ Chi
Xin mời bạn tham gia diễn đàn T2C

Teen Củ Chi

Teen Củ Chi Năng động - Nhiệt tình - Sáng tạo và Táo bạo
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Điện ảnh Việt và những “con buôn”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ngok_yoyo
Moderator
Moderator


Nữ Cancer

Tổng số bài gửi : 346
Points : 579
Được cám ơn : 15
Join date : 29/01/2011
Age : 25
Đến từ : ....♥...Củ mÌ...♥...o.0...

Bài gửiTiêu đề: Điện ảnh Việt và những “con buôn”   Mon Aug 15, 2011 5:48 pm

15/08/2011 16:01 (GMT +7)


Lệnh xóa sổ
và Giữa hai thế giới là hai trong số nhiều dự án điện ảnh của các hãng phim tư
nhân ra rạp trong năm nay. Đó là chưa kể danh sách các phim chiếu Tết vừa qua
cũng đều là sản phẩm của những nhà đầu tư không chỉ đam mê điện ảnh mà còn có
tham vọng kiếm tiền từ điện ảnh.


Cùng với sự
xuất hiện của những doanh nhân điện ảnh này là các phim đủ thể loại được xuất
xưởng. Ai dám bảo đời sống điện ảnh nước nhà là yếu kém, là tẻ nhạt, là chậm
tiến so với thế giới. Xin thưa rằng - Lầm to! Yếu, nhạt ở chất lượng thôi, chứ
còn về sự thức thời, nhạy bén, khả năng san bằng tất cả để xoay vòng đồng tiền
thì chả đâu nhanh, dễ bằng đầu tư làm phim.


Muôn nẻo
đường buôn



Một
chuyên gia điện ảnh người Nhật, trong lần gặp gỡ với đoàn điện ảnh Việt
Nam đã thổ lộ: đầu tư vào điện ảnh rất khó và không nên vì nó là một
lĩnh vực phức tạp, phập phù... Ông còn khuyên người ta là cứ buôn, mà
buôn cái khác, hoặc có tiền thì đầu tư bất động sản ấy, kiểu gì cũng có
lãi... Tóm lại tránh xa cái anh điện ảnh ra. Ngẫm, nói thế thì người
Nhật hơi bị nhát gan, chỉ nhăm nhăm vào mấy cái nikkei với đồ hi-tech
chả như dân Việt Nam mình kiểu gì cũng chơi, gian nan mấy cũng không từ,
vì muốn ăn khoai nên sẵn sàng vác mai đi đào. Không những không tránh xa
mà càng ngày càng có nhiều người hứng thú với lĩnh vực làm phim.


Nhiều năm
trước, tham gia vào thị trường làm phim chiếu rạp chỉ có 3 cái tên chủ yếu:
Thiên Ngân, BHD và Phước Sang. Sau hai kỳ liên hoan phim Quốc gia (15, 2007 và
16, 2009) dư luận biết thêm Chánh Phương Film với Dòng máu anh hùng, 14 ngày
phép, Bẫy rồng và WonderBoy (Chuyện tình xa xứ).


Đấy là những
dự án chính đứng tên, còn việc hợp tác, bắt tay xin phép không nêu trong bài
này. Còn năm qua cho tới năm nay, điện ảnh nước nhà đã xuất hiện nhiều hãng phim
mới làm ra nhiều phim mới với những nhà sản xuất mới bất chấp việc họ có kiến
thức về điện ảnh hay không, có con mắt nhìn tinh tế hay sở hữu trái tim cảm thụ
nghệ thuật không? Thị trường điện ảnh bỗng trở thành cái chợ với sự góp mặt đông
đảo của những nhà buôn phim.


Họ, có thể là
người làm trong lĩnh vực bất động sản, cầu đường, võ sư, hay một ngành nghề nào
đó nếu đem dính với nghệ thuật thì chẳng thấy liên quan gì, ngoài chữ mẫu số
chung là hai chữ: có tiền. Nhưng thực ra, vào thời điểm mà con người ta sống
trong hoàn cảnh “bốn phương tám hướng bủa vây tiền tiền” như thế này thì những
cái đó liệu có còn quan trọng khi các nghệ sỹ điện ảnh muốn tiếp tục được là
người của điện ảnh thì phải làm phim, mà làm phim thì phải có tiền. Vậy nên, đầu
ra cho cái vòng tròn cố hữu bởi chữ tiền đó chính là các nhà đầu tư đại gia. Đất
đai, nhà hàng... các đại gia không thiếu, nhưng mà mang danh buôn và sở hữu mấy
cái đấy nó cứ sặc mùi vật chất thế nào ấy, không sang, không tao nhã như tước
hiệu nhà sản xuất phim.


Các diễn viên
trong phim Lệnh xóa sổ

Cũng
là bỏ tiền ra, nhưng được vinh danh, còn được báo chí phỏng vấn, được
trải nghiệm cảm giác hồi hộp với ngày ra mắt của đứa con tinh thần – Mới
và lạ lẫm quá thành ra bị mê hoặc! Và rồi cứ thế dấn thân, để cho ra đời
những sản phẩm điện ảnh... chịu thôi vì không thể chịu được. Từ chịu
thôi đã lâu lắm rồi với Khi đàn ông có bầu và mới đây là Thiên sứ 99 đến
không thể chịu được với Lệnh xóa sổ là một quá trình kiên định với cái
dở của những nhà làm phim quả cảm và ngây thơ. Con số doanh thu 5 tỷ, 10
tỷ, 20 tỷ hay hơn thế nữa là con số chỉ có trời biết, nhà đầu tư biết và
bộ phim, giá mà biết nói năng thì nhiều người sẽ... biết mặt!


Trên thực tế,
không ít phim của các hãng phim tư nhân được làm công phu và được lòng khán giả,
góp phần tạo ra một thị trường điện ảnh không những sống mà còn trở nên sôi
động, có màu sắc.


Có được điều đó là nhờ những nhà buôn điện ảnh am hiểu điện
ảnh. Nhưng rõ ràng hiện nay, cái chợ điện ảnh đang trở nên xô bồ bởi các nhà
buôn cả đam mê nghệ thuật lẫn lợi dụng danh nghĩa đam mê, bất chấp dư luận để
mong kiếm lời. Kết quả là khán giả khóc than với những bộ phim siêu í ẹ và những
người làm nghề thì hoang mang vì hai từ nghệ sỹ cao quý đã bị lạm dụng.



Dao
cùn chém đá


Năm 2010, có
18 phim điện ảnh được công chiếu nhưng phim do các hãng phim nhà nước làm chiếm
số lượng không nhiều, chủ yếu là phim của các hãng phim tư nhân. Tất nhiên phim
tư nhân không theo định hướng nào cả mà chủ trương tìm kiếm lợi nhuận, bằng cách
này hay cách khác.


Theo một lối đi không giống ai, hãng phim Kỷ Nguyên Sáng dấn
thân vào đề tài lịch sử để làm Khát vọng Thăng Long, một động cơ mang tầm chiến
lược là ăn theo đại lễ 1000 năm Thăng Long. Tuy việc “lợi dụng” như thế có hơi
quá, nhưng xét cho cùng đó là động cơ tốt. Và may cho họ là bộ phim không quá dở
vì đã chọn được một ekip có nghề, từ nhà sản xuất, đến đạo diễn võ thuật...


Tóm
lại là các vị trí trong đoàn làm phim đều biết và hiểu điện ảnh đã kết hợp khá
nhuần nhị để hòan tất một bộ phim hấp dẫn. Nếu không có nhà đầu tư dũng cảm ấy
thì khán giả chẳng có lấy 1 bộ phim lịch sử để mà xem sau những tranh cãi liên
hồi về dự án làm phim chào mừng đại lễ.



Nhưng
rõ ràng, bài học sau Khát vọng Thăng Long đối với các bên liên quan đến
dự án này là vô cùng lớn, cũng từ hai chữ dũng cảm mà ra. Bộ phim đã
không tìm được đường đến với khán giả đại chúng, chỉ tiếp cận được với
nhóm nhỏ - những người không tiếc lời khen cho các nghệ. Nhưng dũng cảm
mà làm gì, hy sinh tiền bạc làm gì khi mà cuối cùng, họ trở thành những
người cô đơn.


Cô đơn trong chuỗi hoạt động kỷ niệm 1000 năm Thăng Long –
Hà Nội và cô đơn ngoài rạp chiếu. Trường hợp của Khát vọng Thăng Long là
“dao sắc không gọt được chuôi” còn của Lệnh xóa sổ là dao cùn chém đá,
bật ngược trở lại khiến người cầm dao bị một phen tá hỏa.


Phim dở như
thế nào, xin phép không chỉ dẫn cụ thể nhưng phản ứng của dư luận là bài
học vỡ lòng cho một doanh nghiệp làm phim: Trí tuệ của đám đông là trí
tuệ tập thể, vậy nên đám đông bao giờ cũng thông minh hơn 1 cá nhân nào
đó. Và tuyệt đối không nên lấy cái nhìn của mình là chuẩn, dù ta có
tiền, có quyền quyết định số phận của bộ phim.



Cũng
phải nói thêm rằng, hành động dũng cảm của các nhà buôn này cần được
khích lệ. Vì đứng trước một thị trường điện ảnh nghèo nàn từ cơ sở vật
chất đến cũ kỹ, xáo mòn trong tư duy của không ít các nghệ sỹ lâu nay
vẫn giữ thói quen làm phim từ thời bao cấp mà họ dám dấn thân, móc tiền
trong túi quăng vào đó, sau đó dò dẫm với thị trường, và mò mẫm tìm kiếm
tâm lí khán giả trước đến nay chưa bao giờ ổn định thì quả là hành động
dũng cảm.


Chúng ta, dẫu sao cũng cần phải cổ vũ nhiệt tình cho tinh thần
yêu nghệ thuật đáng quí đó. Chính họ làm cho thị trường điện ảnh sôi
động hơn. Nhưng, các nhà buôn điện ảnh, vì bất cứ lý do gì mà bất chấp
tất cả, không tôn trọng đám đông có nghĩa họ là những người kém thông
minh.


Khán giả cần được tôn trọng, có nhu cầu cũng như sẵn sàng chia sẻ
và mong muốn được tham gia sáng tác. Trước tiên bằng phản ứng của họ,
sau đó mới là giá trị của tấm vé mà họ mua. Bởi, riêng với nghệ thuật
thứ bảy, thị trường và khán giả rất... khoai, và các nhà buôn, nếu muốn
có chút lợi nhuận, xin hãy mài dao trước khi đào.


Theo
Thủy Tiên
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Điện ảnh Việt và những “con buôn”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Teen Củ Chi :: Giao lưu :: Văn hóa - Xã hội - Nghệ thuật-
Chuyển đến 
Forumotion.com | Khoa học | Trường | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs